TDS (tổng chất rắn hòa tan) đo lượng khoáng và muối hòa tan trong nước, chủ yếu ảnh hưởng đến vị, không phải thước đo mức độ an toàn của nước. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), TDS không có ngưỡng giới hạn dựa trên sức khỏe; nó liên quan đến độ ngon miệng của nước chứ không cho biết nước có vi khuẩn, chì hay hóa chất độc hay không.
Mục lục bài viết
TDS bao nhiêu là ngon miệng?
Theo WHO, nước có TDS dưới khoảng 600 mg/L thường được đánh giá là ngon; trên khoảng 1000 mg/L thì vị nước trở nên khó uống dần. Đây là đánh giá về vị, không phải về an toàn. Một nguồn nước có TDS thấp vẫn có thể chứa vi khuẩn; một nguồn TDS cao hơn có thể chỉ là do giàu khoáng tự nhiên.
Vì sao TDS thấp chưa chắc là nước sạch?
Bút đo TDS chỉ đo tổng chất hòa tan dẫn điện, chủ yếu là khoáng và muối. Nó không phát hiện vi khuẩn, virus, thuốc trừ sâu hay nhiều hóa chất hữu cơ. Nước cất có TDS gần bằng 0 nhưng đã mất hết khoáng; nước nhiễm khuẩn vẫn có thể cho chỉ số TDS đẹp. Vì vậy, dùng riêng TDS để kết luận “nước sạch” là sai lầm.
Vậy đánh giá nước sạch dựa vào đâu?
Đánh giá nước cần nhìn nhiều yếu tố: vi sinh, kim loại nặng (chì, asen), hóa chất, độ đục, clo dư. Muốn biết chắc, cần xét nghiệm nước ở đơn vị có năng lực. TDS hữu ích để theo dõi thay đổi và cảm nhận vị, nhưng không phải chứng nhận an toàn.
TDS và máy lọc giữ khoáng
Một số máy lọc dùng than hoạt tính và màng sợi rỗng loại bỏ vi khuẩn, cặn, clo, chì mà vẫn giữ khoáng tự nhiên, nên TDS sau lọc không tụt về gần 0. Điều này bình thường, không có nghĩa là lọc kém.
Câu hỏi thường gặp
Bút đo TDS bán sẵn có đáng tin không? Nó cho biết tổng chất hòa tan, dùng để theo dõi tương đối. Đừng dùng như bằng chứng nước sạch hay bẩn.
TDS cao thì có hại không? Không nhất thiết. TDS cao do khoáng tự nhiên thì chủ yếu ảnh hưởng vị.
Nguồn tham khảo: WHO — Total dissolved solids in drinking-water (https://www.who.int/docs/default-source/wash-documents/wash-chemicals/total-dissolved-solids-background-document.pdf).
Kitz Micro Filter — nước sạch sống khỏe.